Thập thiện nghiệp

      22
Trình duyệt của bạn đã tắt tác dụng hỗ trợ JavaScript.Website chỉ làm cho việc khi bạn bật nó trở lại.Để tham khảo cách bật JavaScript, hãy nhấn vào vào đây!

Bạn đang xem: Thập thiện nghiệp

*

thành công Đồ cúng Chuông mõ Đồ trầm hương sản phẩm niệm phật Tượng phật những Loại Tượng không giống Tượng thánh nhân Sách phật kinh SÁCH ghê bắc tông những Loại Sách khác Tranh phật PHÁP PHỤC TRANG PHỤC PHẬT GIÁO KHÁC Thơ phật giáo tin tức ra mắt
KINH THẬP THIỆN GIẢNG GIẢI - HT THÍCH THANH TỪ
*
Giảng Giải: ưa thích Thanh TừNXB: Tôn GiáoSố Trang: 121 TrangHình Thức: Bìa MềmKhổ: 14,5x20,5cmNăm XB: 2017Độ Dày: 0,7cmKTT1 HT THÍCH THANH TỪ 20.000 đ Số lượng: 1000000 Quyển
KINH THẬP THIỆN GIẢNG GIẢI - HT THÍCH THANH TỪ
KINH THẬP THIỆN GIẢNG GIẢI - HT THÍCH THANH TỪ

Xem thêm: Download 20+ Game Offline Kinh Dị Pc Free Và Siêu Rùng Rợn, 7 Game Kinh Dị Miễn Phí Cũ Mà Hay Cho Pc

KINH THẬP THIỆN GIẢNG GIẢI - HT THÍCH THANH TỪ
KINH THẬP THIỆN GIẢNG GIẢI - HT THÍCH THANH TỪ

KINH THẬP THIỆN GIẢNG GIẢI - HT THÍCH THANH TỪ

1174 Lượt xemMã sản phẩm: KTT1

Giá bán:20.000 đ

Giảng Giải: mê thích Thanh TừNXB: Tôn GiáoSố Trang: 121 TrangHình Thức: Bìa MềmKhổ: 14,5x20,5cmNăm XB: 2017Độ Dày: 0,7cm


LỜI ĐẦU SÁCHKinh Thập Thiện Giảng Giải là 1 trong những quyển kinh bé dại ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho tất cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho những loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán với Bồ-tát. Xét hội bọn chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định giá tốt trị quyển kinh nạm nào rồi. Pháp Thập thiện là gốc rễ đạo đức, cũng là nấc thang đầu bên trên cây thang giải thoát. Cho nên bất kể người tu trên gia giỏi xuất gia, pháp đái thừa tốt Đại vượt cũng mang Thập thiện làm vị trí lập cước căn bản. Vứt pháp Thập thiện thì rất nhiều pháp tu khác số đông không đứng vững. Vì chưng thế, tín đồ học đạo buổi ban đầu phải xâm nhập pháp Thập thiện, sau đó mới phát triển tu các pháp Thiền định…
GIẢNG ĐỀ KINH
Kinh Thập Thiện nói đầy đủ là “Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo”. Gớm là rất nhiều lời giáo huấn của đức Phật, vừa phù hợp với chân lý vừa phù hợp với căn cơ của fan nghe. Mặc dù ở trong toàn cảnh nào fan nghe vận dụng tu hành mọi được ích lợi lớn. Lời giáo huấn của Phật trải qua tía thời: quá khứ, hiện nay tại, vị lai không dời đổi, không không đúng lệch, bắt buộc được kết tập lại hotline là Kinh. Thập thiện là mười điều lành. Rứa nào là điều lành, chũm nào là vấn đề chẳng lành?Ai cũng khuyên nạp năng lượng hiền ở lành, có tác dụng lành có tác dụng phải, song thực chất của điều lành thế nào thì không biết rõ. Có rất nhiều người giải nghĩa: lành là không dữ, dữ thì chưa phải lành, hoặc lành là hiền, là tốt… Nói vì thế là lý giải nghĩa trống rỗng, không có lẽ rằng thật. Fan đời tất cả chút chuyên môn học vấn, hay lo ngại về vụ việc thiện ác. đưa sử một đơn vị giáo dạy dỗ học trò, chạm chán học trò nặng nề dạy cần phải tấn công răn vạc nó. Đánh ngừng cảm thấy lương vai trung phong ray rứt ân hận hận, tự trách mình là nhà mô phạm tiến công đập bạn ta là đã làm điều dữ rồi! bạn học trò bị đánh chú ý thầy giáo với hai con mắt không cảm tình, do cho thầy giáo là fan hung dữ. Vậy, thầy giáo tấn công học trò khi nó ngỗ nghịch khó khăn dạy bao gồm phải dữ không? Những vấn đề này cần phải giản trạch rõ ràng, kẻo hiểu nhầm rồi hành động sai. Ngược lại, có tương đối nhiều đứa trẻ ngỗ ngược thiếu giáo dục, gặp mặt ai nó cũng chửi bươi phá phách. Có bạn biết, ko quở trách không đánh phạt, hơn nữa mở lời ngọt ngào khen ngợi. Người như vậy có hiền không? Vậy điều lành điều dữ giá chỉ trị ở vị trí nào? họ cần đề nghị phân định đến rõ ràng, vậy nào là vấn đề lành chũm nào là vấn đề dữ, để khi làm cho việc không bị hoang mang vì dự.Phàm thao tác gì, đứng về mặt thời gian, hiện nay tại, vị lai bản thân và tín đồ đều được lợi ích, thì điều ấy là lành. Hoặc hiện tại mình bị thua kém mà fan được lợi ích, này cũng là lành. Hay lúc này mình bị thiệt thòi mà lại tương lai được lợi ích, đó cũng là lành. Trái lại hiện tại bản thân được lợi lộc cơ mà vị lai bị khốn khổ, điều đó không buộc phải là lành. Hoặc bây giờ mình được lợi mà người bị hại thì điều đó không buộc phải là lành. Lấy ví dụ thầy giáo tấn công học trò, lúc này thì thấy giáo viên bị thiệt thòi vị đã lao nhọc lại còn có tiếng ko tốt. Nhưng vì ích lợi của học trò, mà buộc phải rầy phạt mang đến nó học cùng ngoan để tương lai nó gồm đủ tài đức, thành tín đồ tốt, bổ ích trong làng mạc hội. Ban sơ thấy như cô giáo bị thiệt thòi cùng học trò cũng trở thành thiệt thòi. Nhưng sau đây thì học tập trò đổi mới người xuất sắc trong làng hội, trò hàm ơn thầy đã hỗ trợ cho trò trở nên tín đồ tài đức. Do đó cả thầy lẫn trò ở hiện tại bị thiệt thòi nhưng ở vị lai được lợi ích. Hoặc thấy fan nghèo khổ, ta đem tiền của cho giúp họ. Lúc đầu thấy như ta bị thiệt thòi vị phải ném tiền bỏ công ra để giúp. Nhưng người được giúp giảm khổ được vui, lúc thấy bạn vui ta cũng vui lây. Vậy lúc này ta và bạn được vui, mai sau cũng khá được vui. Đó cũng là vấn đề thiện. Trái lại trường thích hợp đứa học tập trò ngỗ nghịch lêu bêu không chịu đựng học hành, cô giáo không rầy ko phạt, để nó muốn làm cái gi thì làm. Hiện tại thấy như ông thầy tốt, vì không tồn tại những tiếng nói và hành vi xúc phạm đến học trò. Nhưng mà đứa học trò hỏng hỏng, tương lai trở thành những người xấu ác trong buôn bản hội. Cách biểu hiện của ông thầy như thế không call là lành. Đó là đứng về mặt thời hạn mà phân định điều lành giỏi dữ.
Thế nên có rất nhiều hành rượu cồn thoáng thấy như dữ, nhưng thực chất lại là lành. Rồi cũng có nhiều hành động thoáng chú ý như lành mà bản chất lại là dữ. Bởi vậy yếu tố lành tốt dữ, phải xét cho hậu quả sống vị lai xuất sắc hay xấu nhưng đoán định. Chớ cạn cợt nhìn thấy vấn đề làm ở bây giờ mà quyết đoán e không đúng, mà đề xuất xét tận kết quả ở vị lai. Lại nữa, nhân tố thiện ác còn yêu cầu đứng về khía cạnh không gian, điều lợi ích phải mang đến cho nhiều người, mới đoán định được. Trường hợp một câu hỏi làm bất lợi chỉ một fan mà hữu ích hàng trăm hàng chục ngàn người, thì bài toán làm này cũng được coi là thiện. Trong kinh nói về tiền thân của Phật bao gồm kể câu chuyện: tất cả một Tôn giả thuộc đi thuyền phổ biến với đoàn tín đồ buôn. Khi thuyền ra giữa sông lớn, trong thuyền tất cả kẻ ác độc sắp ra tay thịt đoàn người buôn để giành của. Tôn trả liền thịt kẻ độc ác đó để cứu giúp đoàn tín đồ buôn. Hành động của Tôn đưa tuy ác với người bất lương, tuy nhiên thiện so với đoàn fan buôn. Làm bởi vậy tuy có tội cùng với một bạn mà cứu được rất nhiều người. Thế nên phân định thiện ác đề nghị nhìn rộng thoải mái như vậy. Đứng về mặt thời hạn hiện tại có lợi, vị lai cũng có thể có lợi, hoặc lúc này tuy không có ích mà vị lai thì tất cả lợi. Hoặc trả khi hành động tuy thiệt thòi một hai bạn mà vị lai công dụng cả trăm nghìn người, mọi trường hợp như vậy được xem như là thiện chớ chưa hẳn là ác. Hiểu ví dụ như vậy mới không lầm, chớ các khi họ cho điều này là thiện kỳ thật lại là ác. Chẳng hạn như các bà mẹ cưng con, con mong mỏi điều gì là chiều theo điều ấy, không dám rầy nó, rốt sau nhỏ thành đứa hỏng hèn. Thoạt bắt gặp như bà bầu đó hiền, tuy vậy rốt cuộc lại biến thành dữ, bởi làm hỏng đứa con. Rất lâu rồi ở trung quốc có Khấu Chuẩn, thuở bé dại ông lêu têu rong nghịch trốn học tập hoài. Mẹ ông thấy con hư hèn cực nhọc dạy, bà bi thương lòng. Một hôm chị em cầm trái cân nặng chọi ông, trái cân nặng chạm vào chân làm cho ông bị mến tích. Nhờ vậy nhưng ông sợ, không đủ can đảm trốn học nữa và chăm sóc học hành. Sau ông trở thành tín đồ tài giỏi, thì mẹ đã mất. Mỗi khi nhìn thấy lốt thẹo trên chân là ông ghi nhớ mẹ, ông khóc… Thoáng xem qua thấy như chị em ông Khấu chuẩn ác, nhưng bao gồm nhờ thái độ cứng rắn của bà, giúp cho Khấu chuẩn chỉnh trở thành fan tốt. Bởi vậy hành vi ném quả cân nặng của bà được coi là thiện. Trong lãnh vực tu hành, bởi không rõ ràng được thiện ác, nên có tương đối nhiều người thiện mà lại lầm tưởng là ác. Chẳng hạn một vài ba Phật tử vào miếu thấy thầy Trụ trì vạc mấy chú Điệu quì hương. Mấy chú quì tàn cây mùi hương mất hơn một giờ đồng hồ, nhì đầu gối bị lõm vào đỏ ửng. Phật tử ấy lạnh ruột, ngầm trách thầy Trụ trì thiếu từ bi, nhẫn vai trung phong hành phạt bạn tu chịu khổ cực khổ sở. Bởi vậy thầy Trụ trì bao gồm thiếu từ bỏ bi không? - Không. Tại sao? Vì các chú Điệu vào chùa tu, từ cơm trắng ăn, áo mặc, nơi ở đến thuốc thang đều bởi vì thí nhà ủng hộ thờ dường. Nếu các chú lười nhác không chịu học Phật pháp, ko tụng gớm ngồi thiền, cứ lêu lổng nghịch đùa, thầy Trụ trì không răn phạt, để những chú Điệu hư hỏng làm thế nào có đủ đức hạnh với trí tuệ hầu đáp ơn thí chủ? sau khoản thời gian chết vì chồng chất nợ nần nghiệp tội đề nghị bị đọa. Bởi tránh tội đến đệ tử, cơ mà thầy Trụ trì đề nghị răn phạt mang đến đệ tử sửa đổi. Ví như răn phạt mà lại không sửa đổi thì đề xuất trục xuất. Hành vi của thầy Trụ trì bắt đầu thấy như ác, tuy nhiên xét kỹ thì vượt từ bi.Tóm lại, điều thiện là câu hỏi làm trong hiện nay tại, bản thân cùng fan đều được công dụng và nhiều đời vị lai cũng rất được an vui. Hoặc hiện đời tuy mình bị thiệt thòi, người cũng có thể có chút ít thiệt thòi, dẫu vậy vị lai mình cùng người đều được công dụng an vui. Đó là điều thiện. Ngược lại, câu hỏi làm bây giờ mình có ích mà di hại đến người, hoặc hiện tại mình tất cả hại, người có hại, cho tới mai sau bản thân và fan cùng đau khổ. Đó là câu hỏi ác. Nghiệp là ảnh hưởng của thân khẩu ý lặp đi lặp lại nhiều lần thành thói quen. Cùng khi thành kiến thức nó có sức mạnh dẫn người đi thọ trái báo hoặc vui hoặc khổ. Cố kỉnh thường, fan đời khi gặp mặt cảnh sướng tuyệt khổ thì nói số phận mình vậy nên là nên chịu như vậy. Song, nếu là Phật tử bao gồm đổ thừa định mệnh và đồng ý số phận như tín đồ đời không? - Không. Vì chưng nói như vậy thì không thông lý nhân quả nghiệp báo. đáng ra Phật tử khi gặp mặt cảnh khổ tuyệt vui thì phải nói: “do nghiệp mình đã tạo, nên mình nên chịu”, chớ không nên nói vày số phận. Vì sao như vậy? - vì chưng nhân quả quả báo rất ví dụ và tế nhị. Tục truyền lâu đời, chún g ta ai cũng thầm nghĩ rằng: Con bạn sanh ra là d o Thượng đế hay sinh sản hóa sắp tới định sẵn số phận. Hễ sanh ra đời, cuộc sống thường ngày vui khổ thế nào là chịu như vậy ấy, không thay đổi được. Hoặc tất cả quan niệm: Con bạn sanh ra là do số mạng đời trước vẫn định sẵn. Bởi số mạng định sẵn đề xuất phải sao chịu vậy. Cầm nên gặp gỡ cảnh khổ, nói “tại số tôi khổ”, gặp cảnh phấn khởi thì nói “tại số tôi sướng”. Hoặc ý niệm “đời bạn sanh ra là vì rủi may, không may thì khổ, may thì vui, được là may, mất là rủi…”, chớ sự náo nức khổ của con tín đồ không bởi vì nhân duyên. Cả ba thuyết trên, quí vị có người nào không mắc kẹt không? còn nếu không đổ thừa sinh sản hóa thì đổ thừa số mạng, không đổ thừa số mạng thì đổ thừa không may may. Cả tía thuyết trên Phật giáo ko thừa nhận, nhưng Phật nói: “Con bạn sanh ra kẻ khổ fan sướng là do nghiệp.” Vậy Nghiệp của phật giáo có không giống với tạo hóa, có khác với số mạng, gồm khác với xui xẻo may không? Trong kinh A-hàm (Agama) Phật dạy: “Chúng sanh người hạ liệt kẻ cao sang, người xinh tươi kẻ thô xấu, fan vui nao nức kẻ bất hạnh, đều vì chưng hạnh nghiệp của chúng.”