- Giàn mướp quà hoa (Nguyễn Lãm Thắng)- Thầy giáo kê trống (Nguyễn Anh Nông)- Sự tích hoa lộc bình (Phạm Đức)- Lễ miếu đầu xuân (Tuệ Thiền)- Tập tầm vông, chị lấy ông xã (Khuyết danh Việt Nam)

Bạn đang xem: Chó sói và chó nhà


*

Le loup et le chien

Un Loup n’avait que les os et la peau,Tant les chiens faisaient bonne garde.Ce Loup rencontre un Dogue aussi puissant que beau,Gras, poli, qui s’était fourvoyé par mégarde.L’attaquer, le mettre en quartiers,Sire Loup l’eût fait volontiers;Mais il fallait livrer bataille,Et le Mâtin était de tailleA se défendre hardiment.Le Loup donc l’aborde humblement,Entre en propos, et lui fait complimentSur son embonpoint, qu’il admire.“Il ne tiendra qu’à vous beau sire,D’être aussi gras que moi, lui repartit le Chien.Quittez les bois, vous ferez bien:Vos pareils y sont misérables,Cancres, haires, et pauvres diables,Dont la condition est de mourir de faim.Car quoi? rien d’assuré : point de franche lippée:Tout à la pointe de l’épée.Suivez-moi: vous aurez un bien meilleur destin.”Le Loup reprit: “Que me faudra-t-il faire?- Presque rien, dit le Chien, donner la chasse aux gensPortants bâtons, et mendiants;Flatter ceux du logis, à son Maître complaire:Moyennant quoi votre salaireSera force reliefs de toutes les façons:Os de poulets, os de pigeons,Sans parler de mainte caresse.”Le Loup déjà se forge une félicitéQui le fait pleurer de tendresse.Chemin faisant, il vit le col du Chien pelé.“Qu’est-ce là? lui dit-il. - Rien. - Quoi? rien? - Peu de chose.- Mais encor? - Le collier dont je suis attachéDe ce que vous voyez est peut-être la cause.- Attaché? dit le Loup: vous ne courez donc pasOù vous voulez? - Pas toujours ; mais qu’importe?- Il importe say đắm bien, que de tous vos repasJe ne veux en aucune sorte,Et ne voudrais pas même à ce prix un trésor.”Cela dit, maître Loup s’enfuit, et court encor.


Xem thêm: Phát Triển Nền Kinh Tế Tuần Hoàn, Khái Niệm Kinh Tế Tuần Hoàn

Xếp theo: Ngày gửiMới cập nhật

Trang 1 trong các tổng số 1 trang (4 bài trả lời)<1>


*

Bản dịch của Nguyễn Văn Vĩnh

Chó rừng tê xương xung quanh da bọcBởi chó nhà chăm nom trông nomBữa kia chạm chán một chó xồmTròn quay khủng mượt, đề xuất hôm chạy quàngChó rừng cũng tính choang một mẻVồ anh kia mà lại xé giết thịt raNgặt rằng chó to thực thàVí bằng đấu sức ai đà dám đoanRằng chó rừng quyết toan được trậnSơn cẩu ta đành phận khiêm cungLại sát rủ rỉ nói cùngKhen anh chó nọ mượt lông đẫy mìnhChó rằng: - Ví tiên sinh mong mỏi vậyCó khó chi câu hỏi ấy mà lại thèmNgài buộc phải từ vùng sơn nhamLà chỗ kham khổ sinh sống làm chi đâyGầy lõ làm thịt một dây cùng kiếtCác ông trên đây thảm thiết đói dàiĐược bữa hôm, khó bữa maiTháng ngày chăm chắm miệng nhai vẫn thèmCứ theo ta test xem một chuyếnChó rừng bèn gạ chuyện một khi:Muốn được vậy bắt buộc làm gì?Đáp rằng: - các bước khó chi đâu màĐồ rách rưới đi qua cửa ngõThì sủa ran xua nó đi xaNgày ngày nịnh hót công ty nhàVẫy đuôi mừng cuống ai nhưng mà chẳng thươngChỉ tất cả vậy bữa thường cơm cháoThịt cùng con kê xương xẩu thiếu hụt chiLại còn nhà mến vuốt veChó rừng ưng vậy theo đi nửa đườngChợt nom thấy một vùng cổ chóHỏi khoang gì, thì nó chối khôngHỏi đi hỏi lại kỳ cùngCho ra chiếc vết trụi lông là gìChó nhất mực lì lì chẳng nóiCái vặt này, ngài hỏi có tác dụng chi?Tái tam hỏi lại hỏi điThì ra vệt xích còn ghi rành rành- chết nỗi! thế ra anh yêu cầu buộc!Muốn chạy rong ko được giỏi sao?Chó rằng: - Buộc mãi đâu nàoHọa là mới xích chẳng bao lâu mà- Dẫu chẳng mấy cũng là cần xíchCái thoải mái gì thích đến tầy!Thôi thôi, mang bữa no sayNgàn đá quý hồ dễ sánh tày thảnh thơi!Chó rừng chạy riết một thôi...